Khô da có thể xảy ra ở bất cứ đâu trên cơ thể, nhưng một số vùng dễ bị khô hay thậm chí thô ráp và nứt nẻ.
Da khô trở nên thô ráp và nứt nẻ khi tình trạng khô càng lan đến các lớp tế bào da bên dưới.
Lòng bàn chân dễ bị khô và nứt nẻ.
Khô da thường diễn ra từng bước theo quá trình như sau:
Da khô thường có cảm giác căng và vài vùng thô ráp nhẹ.
Thông thường các triệu chứng ban đầu không gây khó chịu nhiều, nhưng nếu không được quan tâm và điều trị, chúng có thể làm cho tình trạng nghiêm trọng hơn.
Da rất khô có cảm giác căng , thô ráp nhiều hơn, da có vảy, nứt nẻ và ngứa ngáy.
Da có cảm giác căng chật và có thể bong tróc vảy.
Da rất khô có thể bị co rút và dễ nứt nẻ, cuối cùng có thể gây nẻ da, đặc biệt ở những vùng cần co duỗi nhiều khi di chuyển như lòng bàn chân. Da còn có thể bị tấy đỏ.
Triệu chứng của da thô ráp và nứt nẻ
Da căng quá mức
Da xù xì thô ráp
Da nứt nẻ hoặc nẻ da
Ngứa dữ dội
Các vùng da trên cơ thể bị khô và thô ráp
Da tay dễ bị khô nếu rửa tay thường xuyên. Các vết nứt thường xuất hiện quanh các khớp ngón tay vì da vùng này bị căng ra và dễ nứt khi co duỗi.
Da bàn chân, đặc biệt ở gót chân, thường bị khô và trở nên xù xì, nứt nẻ gây khó chịu và nếu nặng có thể gây đau đớn và đỏ tấy. Phần da trên gót chân cần phải dầy hơn để chịu được sức nặng cơ thể và áp lực di chuyển khi đi hoặc chạy.
Môi cũng dễ bị khô, đặc biệt đối với người đang uống thuốc trị mụn. Khi bị khô, môi dễ khô nứt gây khó chịu và đau đớn.
Nguyên Nhân
– Do cơ địa cơ thể bệnh nhân:
+ Bệnh thường có tình chất gia đình, di truyền: tiền sử trong gia đình bệnh nhân có người bị bệnh chàm thì nguy cơ mắc phải căn bệnh này càng cao;
+ Do rối loạn các hoạt động của cơ thể: các cơ quan trong cơ thể hoạt động bị rối loạn chức năng như bài tiết, thần kinh, tiêu hóa, nội tiết cơ thể thay đổi cũng là nguyên nhân gây ra bệnh chàm rất phổ biến;
+ Bệnh nhân mắc phải một số căn bệnh: suyễn, viêm mũi xoang, viêm gan, viêm đại tràng, các bệnh về thận, viêm tai,…
– Do nguyên nhân dị nguyên:
+ Do nghề nghiệp phải tiếp xúc với các hóa chất gây bệnh như xi măng, thuốc nhuộm, nguyên liệu làm cao su, sơn xe, dầu mỡ, phân bón hóa học, thuốc trừ sâu,…
+ Do tiếp xúc với đồ dung hàng ngày gây dị ứng: quần áo, chăn màn, giày dép, khăn len, mực in từ các tờ báo, kem bôi mặt, kem cạo râu,…
+ Do ăn phải các thức ăn lạ, không phù hợp cơ địa: cá biển (đặc biệt là cá ngừ), mực, trăn, tôm, cua,…
– Do sức đề kháng cơ thể yếu, chế độ ăn uống hàng ngày thiếu khoa học:
+ Sức khỏe và khả năng đề kháng của bạn hạn chế là nguyên nhân khiến bệnh dễ phát sinh và nhanh chóng lây lan trên diện rộng của bề mặt da;
+ Chế độ ăn uống thiếu cân bằng, thiếu hụt vitamin, ăn nhiều các thức ăn có đạm cao như tôm, cua, bò, gà, vịt xiêm, ba ba, ăn nhiều gia vị có tính cay nóng,…
Điều trị
- Tránh bóc vảy, chọc lễ mụn. Nên rửa tay chân nhẹ, không cào gãi,làm xây xước các mụn nước đề phòng nhiễm khuẩn phụ. Không nên ngâm tay nhiều làm ẩm ướt lớp sừng, tạo điều kiện cho vi khuẩn và nấm phát triển mạnh hơn.
- Tránh tiếp xúc xăng dầu, mỡ, xà phòng, hóa chất, thuốc tẩy rửa. Khi cần phải đeo găng bảo vệ.
- Cắt ngắn móng tay và giữ khô, sạch da lòng bàn tay, lòng bàn chân
Điều trị tại chỗ
- Ngâm rửa tay chân với thuốc tím pha loãng 1/10.000có màu hồng.
- Chấm thuốc BSI 1% - 3% khi chỉ có mụn nước đơn thuần.
- Khi tổ đỉa đã nhiễm khuẩn có mủ hoặc bóng nước to thì chích cho vỡ ra, sau đó bôi thuốc chống nhiễm khuẩn như Milian, Eosine.
- Chiếu tia tử ngoại (Ultra violet) tại chỗ.
Điều trị toàn thân
- Uống thuốc chống dị ứng thông thường như: Chlopheniramine , Cetirizine, Loratadine…
- Dùng kháng sinh nếu có nhiễm khuẩn.
- Dùng thuốc kháng nấm nếu bị nhiễm nấm.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét